EM ĐI BỎ LẠI MÙA THƠ (NGUYỄN VĂN ÂN)

03/07/2014

Em đi bỏ lại mùa thơ

Cho câu lục bát bơ vơ cuối đường

Tơ vò, dãi nắng dầm sương

Thương con nhền nhện, vô thường giăng tơ

 

Sợi thương, sợi nhớ , sợi chờ

Trải lòng ngọn cỏ, phất phơ gió lùa

Liêu xiêu, một khúc giao mùa

Bến đò xưa,bến đò xưa… đợi người?

 

Vần thơ in bóng mây trời?

Phù sa bến lở, bến bồi ngày đêm

Cát vàng trăn trở, triều lên…

Tự nhiên bỗng nhớ, trái tim thì thầm…

 

Thế là, câu chuyện trăm năm

Như gió thoảng,bóng trăng rằm …vội xa

Mấy mùa lá rụng hiên nhà

Xạc xào khoảnh khắc , tình đà thoáng bay?

 

Thương câu lục bát, lẻ bầy

Vội vàng, vạt tóc ai lay trong chiều?

Thương câu lục bát xanh rêu

Biển đời trong đục, bao điều trầm tư

 

Em đi bỏ lại mùa thơ

Ngẩn ngơ,anh đọc bao giờ cho vơi?

N.V.A