TÌNH YÊU VÙNG BIÊN GIỚI

26/12/2019



(Viết về anh Nguyễn Văn Trung *, người dân Bình Dương xung phong nhập ngũ làm chiến sĩ biên phòng luôn tận tụy với dân)


Tuổi đôi mươi
Với bao niềm khát vọng
Cống hiến đời mình cho Tổ quốc non sông
Giấy trắng mực xanh anh viết vội mấy dòng
Xin nhập ngũ
Mơ…mang trên vai chiếc quân hàm xanh giữ nước.

Chiều biên ải
Cơn mưa rừng sũng ướt
Bẻ cây vệ đường làm gậy vượt đường xa
Lầy lội…trượt trơn…chân anh đến từng nhà
Mang tin yêu 
Mang nụ cười cho người đồng bào nơi biên giới.

Có những buổi trưa hè nắng vội
Cơn khát cuồng…vì thiếu nước giữa mùa khô
Anh…vẫn hình ảnh khó phai của chú “Bộ đội Cụ Hồ”
Cùng chung tay
Cùng ngày ngày…
Xây dựng bản làng ở vùng xa xôi hẻo lánh.

Quên giấc ngủ
Anh thi gan với hiểm nguy…với đêm trường giá lạnh
Để ngăn dòng “ cái chết trắng” tràn sang
Những phiên gác đêm đối mặt ánh trăng ngàn
Anh thầm gọi…
Đất nước ơi!
Vùng biên ơi…mãi hiền hòa tỉnh lặng.

Hai mươi bảy năm
Tình yêu kia vẫn nồng nàn sâu lắng
Trọn thệ nguyền
“Đồn là nhà, biên giới là quê hương…”
Dấu chân anh qua mòn sỏi đá dặm trường
Trong những chiều nắng vàng nghiêng nghiêng rót mật.

Làm sao quên
Những tháng năm…quân dân ta giữ từng tấc đất
Biết bao chiến sĩ biên phòng ngã xuống hy sinh
“Tượng đài máu”** kia góp công giành lấy sự thanh bình
Để tiếng cười trẻ thơ trong veo giữa miền sơn cước.

Anh sẽ mãi
Là lính biên phòng vững bước
Để bảo vệ chủ quyền vùng đất biên cương
Để nụ cười vui…là hoa nở trên khắp nẻo đường
Người người hạnh phúc…anh nghe lòng mình ấm lại.


*Anh Nguyễn Văn Trung sinh năm 1971, quê ở Bình Dương. Năm 1992 anh xung phong làm chiến sĩ giữ biên cương, nay là đại úy biên phòng ở đồn Đắc Quýt, tỉnh Bình Phước luôn tận tụy, nắm bắt tâm tư và lắng nghe nguyện vọng của người dân nơi biên giới.

**”Tượng đài máu”: Là những tượng đài dọc theo biên giới Tây Ninh, được tạc nên bởi sự hy sinh dũng cảm của các chiến sĩ biên phòng trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc.